Người phụ nữ có một đời chồng ấy chính là vợ tôi

Thứ tư - 21/10/2015 08:31
Cô và anh quen nhau trong một lớp học võ. Anh trầm tính ít nói cô thì ngược lại rất hòa đồng và hay nói. Lần đầu gặp anh, thấy anh cứ lủi thủi một mình trên sân, có khi cả buổi chẳng thấy tập. Lúc đầu cô chỉ nghĩ vì thấy anh không ai nói chuyện, cô thấy tội quá nên cô chủ động đến bắt chuyện. Thế là quen, đơn giản mà.
.
.

Cô và anh quen nhau trong một lớp học võ. Anh trầm tính ít nói cô thì ngược lại rất hòa đồng và hay nói. Lần đầu gặp anh, thấy anh cứ lủi thủi một mình trên sân, có khi cả buổi chẳng thấy tập. Lúc đầu cô chỉ nghĩ vì thấy anh không ai nói chuyện, cô thấy tội quá nên cô chủ động đến bắt chuyện. Thế là quen, đơn giản mà.

Vậy là sau mỗi lần học võ xong cô đều rủ anh đi uống dừa tắc trên đường Pastuer. Thành thói quen nên lần nào cũng vậy, cứ học võ xong là đi uống dừa tắc. Lúc đầu còn vài người đi chung, từ từ chỉ còn cô và anh. Được hơn sáu tháng thì cô và anh chính thức tìm hiểu.

Cô nghĩ chỉ quen chơi vậy thôi. Đối với một người có cá tính mạnh như cô thì việc bỏ anh là chuyện đơn giản không khó gì. Những người biết cô và anh quen nhau khuyên cô nên bỏ sớm để tránh khổ về sau. Nhưng với cái tính bướng bỉnh của cô thì mọi lời nói giống như nước đổ lá khoai vậy. Cô đi học võ cũng là do buồn vì mới chia tay với bạn trai, giờ quen anh coi như là có người đi chơi cho vui khi buồn thôi.

Quen anh cô mới biết anh không phải là một thằng nhóc ăn chưa no lo chưa tới như cô nghĩ. Suy nghĩ của anh rất chững chặc so với tuổi của mình, cô cũng rất bất ngờ. Anh hay ghen vì anh chỉ mới là cậu học sinh lớp 12 thôi mà. Còn cô thì đã đi làm lâu rồi, lại còn rất nhiều người theo đuổi nữa, ghen cũng là bình thường. Nhưng với một người thích tự do và không thích người khác quản lý đối với cô thì đúng là một cực hình.

Quen anh cô thiệt thòi nhiều thứ. Vì anh còn đi học thì làm gì có tiền mua quà cho cô vào những dịp lễ và sinh nhật. Và vì cô còn rất nhiều người theo đuổi, lại toàn người giỏi giang đôi khi cũng làm cô có chút dao động. Cô thấy rất tủi thân, nhưng ngại không dám nói. Có khi chịu không được nữa cô nói ra thấy anh buồn cô lại không chịu được. Cô đòi chia tay không biết bao nhiêu lần nhưng anh không chịu. Cô biết quen anh thì cô sẽ phải chấp nhận những điều này. Thế là cứ quen vì dù sao đó cũng là lựa chọn của cô.

Tưởng chỉ là cuộc tình chóng vắn và mau quên thế mà cô và anh cũng quen nhau hơn 6 năm rồi còn gì. Cô quyết định quen lâu như vậy một phần vì anh rất hiểu tính cô và cũng là người chịu được cái tính lúc nắng lúc mưa của cô. Phần khác cô thực sự không chia tay được vì sau vẻ ngoài cứng rắn của cô là một tâm hồn yếu đuối, rất dễ mềm lòng và tổn thương.

Sau này quen lâu anh không còn ghen như trước. Cô thấy hạnh phúc khi ở bên anh. Vì suy cho cùng anh là người mang lại cho cô nhiều hạnh phúc nhất trong tất cả những người mà cô đã từng quen. Anh rất chiều chuộng, nhượng bộ cô mặc dù nhiều khi cô là người sai.

Cô và anh đã trải qua rất nhiều sóng gió, ngay cả chính thức chia tay nhau. Đã vậy, hôm chia tay trời mưa rất lớn. Khi anh mới bỏ đi, cô ở nhà không chịu nổi sự thiếu vắng anh cộng với trời mưa càng làm cho cô không thể kiềm lòng mình. Thế là cô gọi điện cho anh nói quay lại, không ngờ anh quay lại thật. Chắc do tình yêu trong lòng của cô và anh còn quá lớn nên không thể xa nhau được.

Cô bắt đầu dẫn anh về nhà giới thiệu nhưng không dám nói anh nhỏ hơn cô 11 tuổi. Giờ cô cũng đã ngoài 30 rồi còn gì. Chẳng biết bố mẹ cô có thật sự thích anh hay không hay chỉ vì sợ con gái lớn tuổi ế nên vẫn thấy vui vẻ. Chứ nhìn bố mẹ cũng đoán cô lớn tuổi hơn. Rồi cuối cùng anh cũng đi làm, cô thì nghỉ làm ở nhà bán hàng online.
Ngày trước anh hay ghen khi cô đi làm vì sợ gặp người này người kia cô sẽ thay đổi. Giờ anh đi làm nên mới hiểu được nỗi khổ của cô là như thế nào. Công ty anh có một cô gái lớn hơn anh một tuổi. Tuổi trẻ mà, rất năng động và giỏi giang. Nghe anh khen hoài, cô cũng thấy buồn buồn và hơi ghen. Nhưng nghĩ anh rất chung thủy vì bao nhiêu lần đòi chia tay anh không chịu và anh đã hứa sẽ cùng cô đi đến hết quãng đời còn lại. Cô nghĩ chắc không có gì đâu, do mình nghĩ quá thôi.

Khó khăn nhất là khi anh giới thiệu cô về gia đình anh. Hai đứa chỉ sợ gia đình anh không chấp nhận. Vì lúc hai đứa mới quen ba anh đã từng hẹn gặp cô chỉ nói khuyên anh học hành chăm chỉ. Nhưng nghe anh nói thì ba anh không thích cô lắm. Cô buồn lắm chứ, nhưng vì tình yêu dành cho anh quá lớn nên cô vẫn chấp nhận ở bên anh dù có khó khăn đến đâu. Hai đứa quyết tâm sẽ vượt qua dù khó khăn rất lớn. Anh cũng nói, nếu ba mẹ không đồng ý anh vẫn sẽ cưới cô.

Cuối cùng thì hôn lễ cũng diễn ra như mong ước của cô và anh. Sau hôn lễ cô muốn có con càng sớm càng tốt vì dù sao cô lớn tuổi sinh con sẽ không tốt. Nhưng một năm trôi qua rồi vẫn chẳng thấy gì mặc dù sức khỏe hai đứa vẫn bình thường. Cô muốn hai đứa đi khám lại nhưng anh bận chưa có thời gian.

Người ta chẳng bảo lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy đó sao. Cái dự cảm trước khi cưới của cô không ngờ nó lại thành sự thật. Một lần tình cờ cô đi ngoài đường vô tình thấy bóng dáng một người quen. Cô chạy xe lên gần hơn để nhìn rõ nhưng vẫn giữ khoảng cách. Trời như muốn sụp đổ dưới chân cô. Chính là anh. Chính là người chồng chung thủy của cô đây sao? Anh chở cô gái trong công ty, xem họ rất tình tứ. Cô ấy ôm anh cứ như sợ mất anh vậy. Cô choáng voáng chút nữa thì té xe.

Trong lòng cô bỗng dâng lên sự cô đơn trống trải, hụt hẫng đến nghẹt thở. Trong đầu cô xuất hiện bao câu hỏi tại sao? Cô về nhà trong lòng trống rỗng. Dạo gần đây thấy anh hay về trễ, có khi đi công tác mấy tuần mới về, nhưng anh vẫn nhắn tin và gọi điện cho cô. Cũng chẳng thấy anh có chút biểu hiện lạ nào hết nên cô không chút nghi ngờ.

Cô thật sự hoang mang, không lẽ cô mất anh thật rồi sao? Cô đã từng đọc rất nhiều bài viết chị em chia sẻ trên mạng về cách giữ chồng như thế nào? Nhưng đối với cô, người có lòng tự trong cao như cô thì điều này là không thể chấp nhận được. Cái gì không phải của mình thì có cố giữ cũng không được.

Tối anh không về, anh gọi điện nói công ty có nhiều việc anh muốn hoàn thành sớm. Giọng anh vẫn bình thường, rất ngọt ngào. Cô chỉ nói anh đừng làm việc quá sức. Xong rồi cúp máy. Cô biết, đêm nay anh và cô ấy sẽ ở bên nhau. Mà cũng chắc gì đêm nay, họ có thể ở với nhau bao nhiêu lần rồi cô đâu có biết.

Cô nghĩ, tình yêu anh dành cho cô bao nhiêu năm không biết anh xem là gì? Hơn sáu năm yêu nhau, hơn một năm là vợ chồng. Biết bao nhiêu sóng gió nhiều khi muốn bỏ cuộc nhưng cuối cùng vẫn vượt qua. Đáng ra anh phải trân trọng nó chứ? Vậy mà cưới nhau chỉ hơn một năm thôi mà anh đã thay đổi rồi sao? Không lẽ cô nhàm chán đến vậy? Cô vẫn nấu ăn cho anh, cô cũng chẳng phải là phụ nữ xuề xòa, tính cô vẫn vậy từ lúc chưa cưới anh. Anh yêu cô vì sự đơn giản nhưng vẫn tinh tơm.

Cô gần như tuyệt vọng, bao nhiêu kỉ niệm ùa về. Cô chỉ biết khóc và khóc. Làm sao cô có thể chấp nhận được chuyện này chứ? Mệt quá cô thiếp đi lúc nào không hay. Sáng dậy, tâm trạng nặng nề kinh khủng. Cô không biết làm sao để mình có thể thoát khỏi cảm giác này nữa? Nó nặng trĩu như có tấn đá đè lên ngực vậy. Rất khó chịu.

Tối anh về, vẫn vui vẻ bình thường. Cô vẫn nấu ăn cho anh. Anh về nói nhớ cô quá. Cô chỉ cười nói nhớ sao không gọi điện? Anh nói tại nhiều việc quá nên anh quên. Nghe nực cười quá, nếu nhớ thì gọi một cú điện có mất bao nhiêu thời gian chứ? Anh nói mệt quá muốn ngủ sớm ngày mai đi làm nữa. Cô chỉ ừ, để anh ngủ. Trong đầu cô đã có một ý tưởng lóe lên. Cô nhéch mép cười quay lại nhìn anh đang chìm vào giấc ngủ say.

Sáng hôm sau anh đi làm sớm. Cô vẫn chúc anh làm việc vui vẻ, nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng ráng sức. Anh vội vã đi luôn. Chắc có lẽ anh có hẹn. Cô thấy nghẹn trong cổ, nhưng mặt chợt lạnh lại. Cô nghĩ, anh không đáng để cô tiếc rẻ như vậy. Anh đâu đáng để cô buồn. Lần đầu tiên trong đời cô thấy lòng mình tự dưng không mềm yếu nữa. Cô cũng chẳng hiểu tại sao, chỉ biết mình không sống chung được với con người này nữa thôi. Tình cảm tự nhiên nguội lạnh. Vậy mà mới hôm qua thôi cô còn khóc nức nở vì anh.

Đợi anh đi khuất, cô mở máy tính lên. Và bắt đầu tìm thông tin về đơn ly hôn. Trong đơn cô chỉ muốn lấy những gì thuộc về mình. Nhà là nhà của anh nên chắc chắc cô sẽ dọn ra ngoài. Soạn đơn xong cô ra tiệm in thành 10 bản phòng khi bị xé. Chắc cô lo quá thôi, ly hôn anh không mừng muốn khóc thì thôi làm gì có chuyện xé chứ. Cô tự cười nhạo mình.

Tối anh báo không về, cô biết anh sẽ làm gì. Tự dưng cô thấy lòng mình có chút thoải mái. Thế là cô bắt đầu dọn đồ, cô dọn đến khuya thì cũng xong. Mệt quá cô ngủ quên trên ghế. Sáng dậy cô bắt đầu lên mạng tìm nhà trọ. Trưa cô đi xem phòng, một phòng cũng không quá rộng. Hai triệu một tháng cũng tạm. Cô muốn tiết kiệm tiền vì nghĩ bắt đầu cuộc sống một mình chắc cũng khó khăn. Bán online cũng tạm nhưng cô muốn kiếm nhiều tiền hơn.
Cô gọi xe vận chuyển đồ đến và dọn đi trong ngày. Sau khi mọi thứ đã dọn dẹp xong. Cô quay về nhà anh, anh vẫn chưa về. Cô để lá đơn ly hôn trên bàn trong phòng ngủ. Để cho anh một lá thư.

“Khi anh cầm lá đơn ly hôn trên tay, chắc anh cũng biết lý do vì sao rồi chứ? Em sẽ chấp nhận ra đi vì lòng tự trọng của em lớn lắm. Không phải vì em không còn yêu anh nữa mà vì em không muốn mình dùng chung người đàn ông với một người phụ nữ khác. Điều đó đối với em kinh tởm lắm. Em sẽ để anh cho cô ấy vì có lẽ cô ấy mới là người mang cho anh hạnh phúc. Khi nào ra tòa thì hãy nhắn tin cho em. Hiện tại em muốn lòng mình bình yên lại. Chúc anh và cô ấy sẽ sống hạnh phúc đến cuối đời. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

Cô nhìn lại căn phòng hạnh phúc của cô và anh lần cuối. Đóng cửa lại, cô chạy qua nhà bạn anh nhờ đưa chìa khóa dùm cho anh. Cô chỉ nói anh quên chìa khóa mà cô có việc phải đi. Nói xong cô cảm ơn rồi đi luôn.

Tối hôm đó anh không liên lạc, cô biết mình không nên mong chờ điều đó vì cô đã quyết định ra đi rồi, nhưng cô vẫn thấy buồn. Dù không còn tình nhưng vẫn còn nghĩa chứ. Cô dọn dẹp phòng lại, tắm rửa sạch sẽ. Cô nghĩ chắc cô sẽ đi du lịch đâu đó vài ngày cho khuây khỏa.

Hôm sau cô dậy, thấy lòng có chút nặng trĩu vì vẫn mong chờ tin từ anh. Anh không liên lạc cô biết là đêm qua anh không về. Nhưng bình thường anh vẫn báo cho cô mà? Sao không thấy anh nói gì hết? Mà thôi, giờ đối với cô đâu còn quan trọng. Anh làm gì cũng không liên quan đến cô nữa. Nghĩ rồi cô bắt đầu soạn quần áo, cô muốn đi chơi vài ngày. Về cô sẽ bắt đầu làm việc nhiều hơn để kiếm tiền. Thế là cô xách xe đi Vũng Tàu.

Lâu rồi cô không đi biển. Cô chỉ biết đi và đi thôi. Đến nơi cô tìm khách sạn. Nhận phòng xong cô muốn tắm rửa cho thoải mái rồi kiếm gì ăn, cô rất thích đồ hải sản. Lấy bóp tiền, móc điện thoại ra xem cô thấy gần 50 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn của anh. Cô biết anh đang tìm cô. Tin nhắn 1: “Em đang ở đâu, chúng mình gặp nhau đi”. Tin nhắn thứ 2: “Anh rất nhớ em”. Đọc lướt qua cô xóa luôn, chỉ nhếch miệng cười. Nghĩ lúc bên cô ấy sao anh không nói nhớ, giờ nhớ, ai tin được. Lòng người đã thay đổi rồi thì làm sao mà như trước được. Cô mặc kệ, đi ăn thôi.
Cô tính gọi cho thằng em họ đang làm ngoài Vũng Tàu, nghĩ lại sợ nó hỏi sao đi có một mình. Cô không muốn nhắc đến chuyện cô và anh nên thôi. Một mình thì đã sao, có chết được đâu. Cô cũng không hiểu sao mình có thể dửng dưng như vậy được. Mới ngày trước còn buồn còn khóc đó, vậy mà giờ bình thường. Mà cô cũng chẳng muốn biết, như vậy chẳng tốt sao.

Đúng là khi ra biển, hít không khí của biển làm lòng cô thấy bình yên lạ. Điện thoại đổ chuông, là anh gọi. Cô cúp máy. Cô nghĩ, sống một mình cũng tốt mà. Giờ kiếm nhiều tiền già thì vào viện dưỡng lão. Lại là anh gọi, thật là mất hứng. Thế là cô tắt nguồn luôn. Cô muốn mình vui vẻ trọn vẹn.

Đi Vũng Tàu về cô bắt đầu làm việc, công việc bán hàng online giờ có khách nên cũng tạm. Một mình cô làm nên cũng chẳng có thời gian rảnh nhiều. Ngày trước cô hay tự đi giao hàng, nhưng giờ cô ngại ra đường vì sợ biết đâu vô tình gặp anh. Điều cô lo nhất bây giờ là bố mẹ cô thôi. Cô sợ họ buồn vì cô. Cô quyết định sẽ về nhà gặp bố mẹ để nói chuyện. Dù sao cô không muốn bố mẹ cô lo lắng thêm nữa.

Cô canh về quê ngày trong tuần vì biết anh sẽ không nghỉ để về quê xem cô có về hay không. Về gặp bố mẹ lòng cô thắt lại. Tối đó cô thẳng thắn nói chuyện với bố mẹ. Bố cô thì chỉ nói tùy con, còn mẹ cô thì khóc. Cô biết họ đang rất đau lòng. Cô chỉ mới cưới thôi mà sao lại ra nông nỗi này. Cô dặn bố mẹ nếu anh có gọi thì nói con không về. Cô xin lỗi bố mẹ vì cô mà bố mẹ lo lắng, đau lòng. Nhưng cô không còn thấy hạnh phúc nữa thì hãy ủng hộ để cô thoát khỏi cái địa ngục này.

Hôm sau cô về lại Sài Gòn, cắm đầu vào công việc. Đối với cô bây giờ kiếm tiền là điều cô muốn nhất. Ngày nào anh cũng gọi nhưng cô không nghe máy, nhiều khi anh gọi bằng số lạ vừa nghe giọng anh cô cúp luôn.

Hơn một tuần sau anh nhắn tin nói anh đã ký đơn ly hôn hẹn gặp cô ở tòa án. Bất giác lòng cô có chút hụt hẫng. Rồi tự an ủi mình, đã quyết định rồi thì không được mềm lòng. Hôm sau cô lên tòa án, vẫn chưa thấy anh. Cô đợi khoảng hơn 30 phút thì anh cũng đến. Thấy anh có vẻ hơi hốc hác nhưng cô không hỏi chỉ nói đơn đâu, rồi bước vào phòng. Anh kéo cô lại nói anh chưa ký, muốn gặp cô nói chuyện. Mắt cô hừng hực sự bực tức, anh đùa cô chắc.

– Anh chưa ký thì gặp tôi làm gì?

Cô nghĩ. Cô và anh đâu còn gì để nói chứ.

– Anh chỉ nhất thời dao động với cô ấy thôi, chứ anh không có ý muốn sống với cô ấy. Anh sẽ nghỉ việc, tìm chỗ khác làm để tránh gặp mặt cô ấy.

Cô quay lại hỏi anh.

– Khi anh ở bên cô ấy anh có nghĩ em sẽ như thế nào không? Chẳng phải em đã từng nói, nếu anh không còn yêu em thì nói cho em biết sao, em chấp nhận để anh đi mà. Em rất ghét ngoại tình, vậy mà anh đã làm gì. Khi vui vẻ anh có nhớ đến em không? Hả?

Anh chỉ im lặng, cô quay đi nói với lại:
– Khi nào ký thì hãy nhắn tin.

Rồi cô bỏ đi. Anh chạy theo giữ cô lại, cô nói:
– Nếu anh không buông tay ra tôi sẽ kêu bảo vệ đó.

Rồi cô đi, cô cũng sợ anh theo dõi cô nên đi vòng vòng khi nào không thấy anh nữa cô mới dám về phòng. Về cô cũng suy nghĩ về lời anh nói. Không biết anh có thật sự thay đổi quay về với cô không hay chỉ vì anh sợ mắt mặt vì mới cưới mà đã ly hôn.

Mấy ngày sau không thấy anh liên lạc lại, cô nghĩ chắc anh đã quên lời anh nói với cô rồi. Mà hồi xưa giờ linh cảm của cô luôn đúng về anh. Hôm nay có việc cô phải ra ngoài, tự dưng cô lại muốn đi ngang nhà anh. Không biết ông trời trêu ngươi cô hay sao, cô vừa lướt qua nhà anh thì thấy anh và cô ấy đang ôm ấp nhau vào nhà. Cô vừa mới dọn đi vậy mà anh đã dẫn cô ta về nhà rồi. Đúng là đắng lòng mà. Lòng cô trùng xuống có chút hụt hẫng. Cô biết, quyết định ly hôn là sáng suốt và lời anh nói toàn là dối trá. Vậy mà cô đã mong nó là sự thật. Cô quyết định phải giải quyết chuyện ly hôn càng nhanh càng tốt.

Hôm sau cô chủ động gọi cho anh, cô nói anh mau ký đơn ly hôn vì cô không muốn day dưa lâu nữa. Nếu anh có hạnh phúc khác thì nên để cô được tự do. Anh nói anh đang thu xếp công việc để nghỉ. Cô cười, nói anh không cảm thấy xấu hổ khi nói dối trắng trợn vậy sao? Cô nói nếu anh không mau ký thì cô sẽ nói chuyện với ba mẹ anh.
Hôm sau anh gọi lại nói anh đã ký, hẹn tuần sau lên tòa án. Tuần sau lên đúng là anh ký thật. Lần này anh chẳng giải thích gì. Sau một thời gian đợi tóa án hòa giải, cả cô và anh hai bên không có ai muốn hòa giải cả. Thế là xong. Cuối cùng cô được mang tiếng gái có chồng và đã ly hôn.

Cô biết bây giờ mình phải sống vì cuộc đời mình. Điều cô áy náy nhất là bố mẹ cô. Cô yêu họ rất nhiều nhưng lại luôn làm họ buồn. Giờ chỉ khi cô sống thật tốt thì bố mẹ cô mới bớt lo lắng cho cô thôi. Cô gọi điện báo cho bố mẹ biết cô đã ly hôn rồi. Giọng bố mẹ rất buồn, nhưng cô nói cô sẽ sống tốt nên bố mẹ cứ yên tâm.

Cô nghĩ lòng mình đã nguội lạnh rồi. Giờ mà có bắt đầu một cuộc tình mới cũng là điều không thể. Vì chẳng ai thích quen một người đã có chồng như cô, mà cô cũng thấy sợ khi nghĩ kết hai từ kết hôn. Mà thực lòng thì cô cũng không còn hứng thú nữa.

Một lần cô cùng hai người bạn, một người cũng đã từng ly hôn, một người thì bị gọi là “gái ế” đi bar chơi. Cô thích bar vì tiếng nhạc của nó. Vào đó cô thấy rất thoải mái. Lâu rồi cô không đi, bữa nay đi một bữa cho đã dù sao mình cũng tự do mà, đâu ràng buộc ai. Ai cũng nói vào đây phức tạp, còn cô thì chỉ vào đây để thư giãn đầu óc thôi.

Khi về ba đứa cũng ngà ngà say, lâu rồi cô không thoải mái như vậy. Cả ba cùng muốn đi ăn khuya rồi mới về, ghé quán lề đường ăn cháo lòng. Ấm bụng quá. Về đến phòng cô chỉ muốn ngủ. Chuẩn bị lên giường bất chợt cô nhìn ra cửa sổ thấy bóng dáng một người đàn ông đang nhìn về hướng cô. Cô bất giác giật mình, không lẽ là anh. Rồi cô tắt đèn, người đó đứng một lúc lâu rồi đi.

Hôm sau hai đứa bạn lại hẹn đi cà phê, ừ thì đi. Tự do mà, nguyên đám nói chuyện huyên thuyên. Bất giác cô quay mặt qua bàn gần đó, có một người đang nhìn cô, thấy cô nhìn liền quay mặt đi. Cô nghĩ, cô có quen không nhỉ? Sao nhìn lạ vậy cà? Mà thôi chắc gì người ta nhìn cô, nguyên đám biết nhìn ai. Tự nghĩ mình hoang tưởng. Điên thật.

Rồi một lần cô đến trung tâm thương mại xem phim cùng đứa bạn, cô lại thấy người đó. Kì lạ, không lẽ trùng hợp vậy. Mà cũng có khi vô tình trùng hợp thật. Đến khi vào xem phim, lại thấy người đó mà còn ngồi kế bên cô nữa chứ. Trùng hợp nữa sao? Cô cười mỉm, chắc là vậy.

Ngồi xem phim mà thấy cứ như có ai nhìn mình hoài, khó chịu cô quay qua tính nói làm ơn đừng nhìn tôi nữa được không? Thì thấy người đó quay đi. Không lẽ nói lỡ người ta không nhận thì sao? Lại thôi.

Cô có thói quen khi xem hết phim thường hay ngồi lại xem mấy cái mini cuối phim, thấy vui vui. Cũng không để ý người đó đi lúc nào. Coi xong quay qua thấy đi rồi chỉ thấy trên chỗ để ly có tờ giấy nhỏ. Không biết có phải để cho mình hay là rác nữa. Tò mò lấy tờ giấy, đứa bạn hối về nên chưa kịp đọc bỏ túi đi ra.

Ra đến ngoài cũng không thấy người đó đâu, tự dưng cô nghĩ sao lại muốn thấy người ta như thế? Tự nghĩ khùng thật. Nghĩ lại, cô chỉ tò mò muốn xem là người như thế nào thôi. Hai đứa xách xe về kiếm gì ăn tối. Rồi mỗi đứa ai về nhà nấy.

 

 

 

 

Tác giả bài viết: Phạm Quốc Tiến

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin cũ hơn

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập23
  • Hôm nay474
  • Tháng hiện tại2,877
  • Tổng lượt truy cập310,406
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây